page contents

Bảy cấp bậc đầu tư. Bạn thuộc cấp mấy? - Phần 1

Hôm nay chúng ta sẽ cùng bàn về 7 cấp bậc đầu tư. Mỗi cấp bậc sẽ có những đặc thù riêng và trong đó rất có khả năng đang phản ánh con người bạn. Hãy xem xét cẩn thận và liệu bạn có mong ước vươn lên cấp bậc đầu tư cao nhất hay không?

Ngày đăng: 29-03-2020

271 lượt xem

Đây chỉ là một cách lựa chọn nhằm mục đích nâng cao hiểu biết của bạn về các cấp bậc đầu tư khác nhau. Điều đó không nhằm hạ cấp hay phê phán những người bạn của bạn. Đề tài về tiền bạc rất dễ nhạy cảm và biến động như đề tài về chính  trị, tôn giáo hay tình dục. Và đó cũng chính là lý do tại sao các bạn nên giữ kín riêng tư những suy nghĩ cá nhân của mình. Qua bài viết này sẽ giúp nhiều người trở nên ý thức rõ ràng hơn về cấp bậc họ đang ở và cấp bậc đầu tư họ muốn nhắm tới.

BẬC 0: NHỮNG NGƯỜI KHÔNG CÓ GÌ ĐỂ ĐẦU TƯ

Những người này không có tiền để đầu tư. Hoặc là họ tiêu hết mọi thứ kiếm được, hoặc là họ chi nhiều hơn thu. Có nhiều người giàu rơi vào cấp bậc này bởi vì họ tiêu xài quá mức họ kiếm được. Điều không may là hết 50% những người lớn đều rơi vào cấp bậc zero này.

BẬC 1: NGƯỜI ĐI VAY

Những người này thường giải quyết vấn đề tiền bạc bằng cách đi vay mượn. Thường  thường họ đầu tư bằng số  tiền vay được. Quan điểm về kế hoạch tài chánh của họ là vay quít trả cam. Cuộc sống tiền bạc của họ chẳng khác nào như con đà điểu vùi đầu vào cát, cứ hy vọng và cầu nguyện mọi thứ sẽ suôn sẻ. Họ có thể có vài tài sản đó, nhưng thực tế là mức nợ của họ lại quá nhiều. Hầu như họ không ý thức gì về tiền bạc và thói quen tiêu xài của mình. Bất cứ thứ giá trị nào họ làm chủ cũng đều có bóng dáng nợ trong đó. Họ dùng thẻ tín dụng một cách bốc đồng, rồi dồn các khoản nợ tín dụng đó vào khoản nợ nhà dài hạn, “rửa sạch”  thẻ  tín dụng và bắt đầu dùng  tiếp. Nếu  trị giá căn nhà họ ở tăng lên, họ liền đi vay dùng khoản giá trị căn nhà tăng lên đó làm thế chấp, hoặc mua một căn nhà lớn hơn, đắt tiền hơn. Họ tin là trị giá bất động sản chỉ có một chiều đi lên. Những từ, những câu khuyến mãi như “trả góp hàng  tháng  thấp, dễ dàng” luôn hấp dẫn họ. Họ thường mua những đồ chơi sụt giá như du thuyền, hồ bơi, đi  du  lịch  hay xe  ô-tô  với  những câu khuyến mãi đó trong đầu. Họ liệt kê những đồ chơi sụt giá này thành  tài sản của họ, quay lại ngân hàng để vay mượn tiếp và khi bị ngân hàng từ chối, họ cứ thắc mắc không hiểu tại sao. Mua sắm là một cách vận động ưa thích với họ. Họ mua những thứ không cần mà vẫn biện hộ cho mình bằng những câu như: “Ồ, cứ việc mua đi. Mình đáng được hưởng kia mà”, hay như “Nếu mình không mua bây giờ, sẽ chẳng bao giờ mua được nó với giá hời như thế”,  “Hàng đang giảm giá”,  “Tôi muốn bọn trẻ có những thứ mà tôi trước đây không bao giờ được hưởng”.

Họ cứ nghĩ việc kéo dài nợ ra một thời gian dài là một hành động khôn ngoan, luôn tự đùa  với mình rằng họ sẽ làm việc nhiều hơn để kiếm  đượcnhiều tiền hơn trả hết nợ vào một ngày đẹp trời nào đó. Họ tiêu xài hết nhữnggì họ kiếm được. Những người này còn được coi như  là người  tiêu dùng. Các chủ tiệm và đại lý bán xe rất yêu mến những hạng người này. Nếu họ có tiền, họ sẽ tiêu xài ngay. Nếu họ không có tiền, họ cũng đi vay mượn để tiêu xài.

Khi được hỏi vấn đề của họ là gì, họ đều nói họ không kiếm đủ tiền. Họ nghĩ tiền bạc sẽ giải quyết hết mọi khó khăn. Nhưng cho dù họ kiếm được bao nhiêu tiền đi chăng nữa, họ chỉ càng ngập sâu hơn vào nợ. Hầu hết những người này không nhận ra rằng số tiền mà họ đang tiêu xài hôm nay vốn từng là giấc mơ ao ước của họ,  thậm chí  là cả một gia  tài mà họ  thường mong có  trong ngày hôm qua. Thế nhưng đến ngày hôm nay, khi họ đã thực sự đạt được mức thu nhập họ mơ ước, số tiền ấy vẫn không đủ với họ.

BẬC 2: NGƯỜI TIẾT KIỆM

Những người này thường để dành một khoản tiền “nhỏ” đều đặn. Họ bỏ  tiền vào những công cụ  thấp rủi ro,  thấp  lãi suất như tài khoản  tiết kiêm, tài khoản định kỳ.

Nếu họ có tài khoản hưu trí cá nhân, họ sẽ đầu tư vào một ngân hàng hay một tài khoản tiền mặt trong một quỹ hỗ tương. Những người này thường tiết kiệm để tiêu dùng hơn là để đầu tư (chẳng hạn họ tiết kiệm để mua một ti-vi mới, chiếc xe mới, hay đi du lịch, v.v...). Họ rất trung thành vào việc trả tiền mặt. Họ rất sợ nợ hay tín dụng. Thay vào đó, họ thích sự “an toàn” của tiền bạc để trong ngân hàng.

Những người thuộc nhóm này thường phí phạm thời gian vốn là tài sản quý giá nhất của họ, cố dành dụm từng đồng cắc lẻ. Họ bỏ hàng giờ cắt những mẫu phiếu khuyến mãi trên báo, còn ở trong siêu thị thì cản trở những người khác để cố tranh thủ tiết kiệm vài đồng mua sắm.

Bạn thường nghe họ nói, “Tiết kiệm 1 xu là kiếm được 1 xu” , hay như, “Tôi đang tiết kiệm cho mấy đứa nhỏ” . Sự thực lại là thường chính sự bất ổn điều khiển chi phối họ và cuộc đời của họ. Mặt khác, họ lại thường thay đổi xoành xoạch chính bản thân họ cũng như những đối tượng mà họ muốn để dành tiền cho. Hầu như họ hoàn toàn đối lập với kiểu người đầu tư bậc 1.

Tiết kiệm  là một thói quen tốt. Bạn nên có một nguồn tiền mặt bằng tổng chi  phí  sinh  hoạt  từ  6  tháng  đến 1 năm. Thế  nhưng  sau  khi  tiết  kiệm  được khoản tiền đó, hãy nên nhớ có những công cụ đầu tư tốt hơn và an toàn hơn nhiều so với  tài khoản  tiết kiệm  trong ngân hàng. Bạn bỏ  tiền  tiết kiệm vào ngân hàng ở lãi suất 5%, trong khi khối người khác kiếm được 15%, đó có phải là một cách đầu tư khôn ngoan không vậy bạn? Tại  sao  tất  cả  chúng  ta  lại  không  trở thành ngân hàng nhỉ?

BẬC 3: NHỮNG NGƯỜI ĐẦU TƯ “MA LANH”

Có ba hạng đầu tư khác nhau trong nhóm này. Nhóm đầu tư này có ý thức rõ về nhu cầu đầu tư. Nhìn chung, họ  là những người  thông minh có nền học vấn vững vàng. Họ  thường  là những người  thông minh, có học thức cao, kiếm được nhiều tiền và chịu đầu tư. Thế nhưng vẫn có sự khác nhau rõ rệt.

Bậc  3-A. Những người thuộc bậc đầu tư này tạo thành một nhóm  gọi  là “không muốn bị làm phiền” 

Những người này tự thuyết phục mình là họ không hiểu gì về tiền bạc và sẽ không bao giờ muốn hiểu. Họ thường nói những câu đại loại như:

“Tôi không giỏi tính toán lắm với mấy con số”.

“Tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được thế nào là đầu tư”.

“Tôi quá bận rộn”.

“Sao mà lắm công việc giấy tờ đến thế”.

“Vấn đề đó quá phức tạp đối với tôi”.

“Đầu tư là rủi ro”.

“Tôi thích để các nhà chuyên nghiệp quyết định tiền bạc giùm tôi”.

“Chuyện ấy sao mà phiền phức đến thế”.

“Chồng (vợ) tôi lo chuyện đầu tư của gia đình tôi”.

Những người này chỉ biết bỏ  tiền vào kế hoạch hưu  trí còn không  thì giao hết  cho một  chuyên  viên  kế  hoạch  tài  chánh  luôn  khuyên  họ  nên  “đa  dạng hóa” . Họ gạt ra khỏi đầu mình, chỉ biết mỗi ngày đi làm cật lực mà vẫn tự nói với chính mình: “Ít nhiều gì thì ta cũng có một chương trình hưu trí”.

Bậc 3-B.  Nhóm thứ hai này được gọi là nhóm của những kẻ “đa nghi” .

Những người này biết hết mọi lý do tại sao một khoản đầu tư sẽ bị thất bại. Có  những người này bên cạnh bạn thật là nguy hiểm. Họ nghe có vẻ thông minh, lý luận chặt chẽ, lời nói của họ lại có trọng lượng với bạn vì vị trí công việc họ đang giữ. Họ thành công trên lĩnh vực chuyên môn của họ.

Những người đó có  thể bảo cho bạn biết chính xác  làm  thế nào và  tại sao mà mỗi chuyện đầu  tư của bạn sẽ bị người  ta  lừa gạt. Khi bạn đến hỏi ý kiến của họ về một loại cổ phiếu hay một công cụ đầu tư nào đó, bạn sẽ ra về với tâm trạng hết sức hoang mang và sợ hãi. Những người này thường nói những câu đại loại như, “Ồ, trước đây tôi đã từng bị như vậy. Bạn ấy đừng hòng lường gạt tôi một lần nào nữa”.

Nhưng mà kỳ lạ thay, những người “đa nghi” như thế lại là những người hay hùa theo đám đông như những con cừu ngoan ngoãn. Ở sở làm họ tranh thủ đọc những trang tài chánh hay tạp chí Wall Street. Rồi sau đó họ kể lại những gì họ đọc được cho người khác trong giờ giải lao. Ngôn ngữ của họ toàn những tiếng lóng, những thuật ngữ của giới đầu tư. Họ bàn về những mối đầu tư lớn nhưng không bao giờ tham gia. Họ tìm kiếm những cổ phiếu được đăng  trên trang nhất, và nếu như bài bình  luận tốt, họ sẽ đi mua những cổ phiếu đó. Nhưng điều đó thường là quá trễ. Những nhà đầu tư khôn ngoan thực sự đã mua chúng từ lâu trước khi giới nhà báo đưa tin về chúng. Những người “đa nghi” lại không hề biết điều đó.

Khi gặp tin xấu, họ phê phán và nói những câu như, “Tôi biết mà”. Họ nghĩ họ là người chơi, nhưng thực sự họ chỉ là những kẻ bình luận đứng ngoài lề. Họ rất muốn tham gia trò chơi, nhưng tận sâu trong lòng họ lại bị ám ảnh nỗi sợ bị thua,bị mất tiền. Những người như  thế  thường nhảy vào thị trường khá trễ khi có sự biến động lớn, chờ đợi đám đông hay có chứng cứ rõ ràng là quyết định đầu tư của họ là đúng. Vì họ chợ đợi những dấu hiệu thông tin đó, họ nhảy vào thị trường trễ, mua ở giá cao và bán với giá thấp khi thị trường suy sụp. Họ gán từ “bị lừa đảo” cho việc mua cao bán thấp đó. Những điều mà họ sợ xảy ra cứ xảy ra với họ hết lần này đến lần khác. Họ mua cao và bán thấp.

(Xem tiếp Phần 2)

Yến Toàn Việt

 

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha

Liên hệ

0908.513.569

Thống kê lượt xem

Tổng truy cập 317,176

Đang online2

KHO SACH

+200 sách nói Doanh nhân

GAME TÀI CHÍNH

PHẦM MỀM

Đăng ký thành viên nhận quà khuyến mãi